Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Sững sờ vì bí mật của gia đình chồng

27 tuổi tôi cứ ngỡ tìm được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời mình. Vậy mà tất cả những gì tôi có được chỉ là sự lừa dối và cái bí mật đáng ghê sợ của gia đình chồng. Theo bao phu nu

Ngày anh về ra mắt nhà tôi, bố mẹ tôi vui lắm vì sắp có được một anh con rể chững chạc, hiền lành và thành đạt. Nói chung 2 gia đình rất môn đăng hộ đối. Anh là con trai lớn trong nhà, dưới anh còn có một cô em gái kém tôi 5 tuổi và một cậu em trai út. Đó là những gì tôi biết được về gia đình chồng.
Vì bố mẹ chồng tôi rất hiền và tâm lý nên cuộc sống làm dâu của tôi cũng không gặp nhiều khó khăn. Duy chỉ có một việc khiến tôi khó chịu đó là tính cách ẩm ương của cô em chồng. Nhiều lúc ngột ngạt quá tôi chỉ mong có ai lấy quách cô ấy đi cho xong để đỡ phải ở cùng.
Hàng ngày việc của cô ấy là chê bai, dè bỉu, nói xấu tôi với mọi người trong nhà. Có chút năng khiếu nấu ăn mà cô ấy biến tôi thành trò hề trong nhà. Mọi món tôi làm cô ấy đều mang ra chế giễu này nọ khiến tôi nhiều lúc xấu hổ với cả nhà. Nói chung mối quan hệ chị dâu – em chồng của tôi thật tệ mà chưa biết phải cải thiện thế nào dù tôi có cố gắng đến đâu.
Đã vậy lại còn suốt ngày xum xoe với chồng tôi. Lúc nào cũng nhõng nhẽo, đòi hỏi đủ chuyện. Nào là đi mua sắm, ăn uống đủ kiểu thậm chí còn đòi anh đưa đến trường và gần gũi với anh trai tự nhiên lắm. Là vợ, tôi không khỏi bực mình, ấm ức nhưng không biết phải làm sao vì có nói với chồng thì chồng cũng chỉ cười xòa bảo: Cô ấy được chiều từ bé nên thế!. Chuyện này cũng không trách được, anh em họ quý nhau từ khi tôi còn chưa về làm dâu.
gia đình chồng
Cô em gái suốt ngày xum xoe với chồng tôi. Lúc nào cũng nhõng nhẽo, đòi hỏi đủ chuyện. (Ảnh minh họa)
Nếu thật sự chỉ là tình cảm anh em thắm thiết thì không nói làm gì đằng này sự thật lại bất ngờ hơn tôi nghĩ.
Sau khi về làm dâu được 5 tháng, tôi mới lờ mờ được biết hoàn cảnh thật của gia đình chồng qua lời của một bác hàng xóm. Hóa ra cô em gái này là con gái một người bạn của mẹ chồng tôi. Bạn của mẹ chồng tôi lỡ mang thai với người yêu, nhưng bị bạn trai phụ bạc nên sinh con xong, đã nhờ mẹ chồng tôi nuôi nấng giúp để làm lại cuộc đời. Vì thương hoàn cảnh của bạn thân, mẹ chồng tôi đem cô con gái về chăm sóc không khác gì con đẻ. Thỉnh thoảng, người bạn đó vẫn về thăm con gái.
Tôi cũng chỉ nghe để đấy chứ không dám hỏi lại chuyện này vì chuyện chỉ nghe qua người khác. Thế nhưng, tôi giật mình nghĩ, nếu lời bác hàng nói nói là đúng thì mối quan hệ của chồng và cô em gái kia chẳng hề liên quan tới nhau. Trong tôi bỗng xuất hiện một sự lo lắng lớn.
Từ ngày biết được thông tin đó, tôi chú ý hơn tới mọi thứ để tự mình tìm ra điều bí ẩn. Bằng linh cảm của người vợ, tôi đâm hoài nghi và xét nét với mối quan hệ của chồng và “em gái” kia. Và thực tế tôi cũng nhận thấy họ khôngđơn thuần là anh – em theo đúng nghĩa được.
Rồi một lần, cô ấy bị nghi là sốt vi rút, đêm hôm tôi định sang phòng ngó xem cô ấy có cần gì không để giúp thì chồng không cho sang với lý do, sợ tôi sức khỏe yếu lây bệnh thì khổ. Anh giành việc sang chăm em gái lúc nửa đêm. Tôi cũng để chồng đi sang đó, rồi một lát lặng lẽ sang sau. Vừa tới cửa tôi đã nghe tiếng thủ thỉ, nhõng nhẽo của cô em chồng: “Sao anh lại lấy vợ? Anh, ly hôn đi. Em sẽ chăm sóc anh đến hết đời”. Tôi không thể thấy biểu cảm của anh lúc đó là gì nên cũng không dám phán xét. Chỉ biết rằng ngay sau khi cô em chồng thốt ra những lời đó thì chồng tôi rời phòng cô ấy.
gia đình chồng
Tôi nghi ngờ chồng tôi lấy tôi về chỉ là để che mắt thiên hạ, chứ chẳng phải do yêu thương gì. (Ảnh minh họa)
Cho đến bây giờ, tôi thực sự hoang mang. Có vẻ như nhà chồng đã giấu tôi chuyện cô em kia không phải là máu mủ nhà họ. Nhưng điều tôi băng khoăn và lo lắng hơn nữa chính là việc giữa chồng tôi và cô ấy liệu có từng nảy sinh tình cảm với nhau? Tôi có phải là người mà anh thực sự muốn cưới?
Thực tế, 2 con người đó dù gì cũng không có mối quan hệ huyết thống, nếu có tình cảm với nhau cũng là chuyện không lạ. Chỉ có điều là gia đình chồng tôi có biết tình cảm của cô em ấy dành cho chồng tôi hay không? Nếu biết thì làm sao họ lại hành xử như thế?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Mẹ bảo có thai là cưới, giờ mình tính sao em?

Người ta yêu nhau chỉ sợ cảnh có kết quả lúc chưa cưới nhau về, hoặc đang yêu mà đậu thai thì cuống quýt lên để cưới. Vậy mà chuyện tình của em thì lại rõ ràng là đi ngược với tất cả những trường hợp ở trên. Theo bao phu nu
Người ta yêu nhau chỉ sợ cảnh có kết quả lúc chưa cưới nhau về, hoặc đang yêu mà đậu thai thì cuống quýt lên để cưới. Vậy mà chuyện tình của em thì lại rõ ràng là đi ngược với tất cả những trường hợp ở trên.
Em và anh yêu nhau đến nay đã được 3 năm, em vừa ra trường còn anh thì đã đi làm và có công việc khá ổn định. Chuyện tình của bọn em cũng như bao cặp đôi khác, đến giờ phút này có thể nói là khá hạnh phúc và chỉ chờ ngày cưới nữa thôi. Nhà anh thì biết rõ về em rồi, mẹ anh quý em lắm, mỗi lần anh về thăm nhà cô đều có quà gửi ra cho em. Còn về phía nhà em vẫn chưa ưng thuận, mẹ em bảo cứ yêu thế thôi, không ủng hộ cũng không ngăn cấm. Nhưng em biết, mẹ chưa ưng anh chẳng qua là vì anh làm công an, quan điểm của mẹ, lấy chồng công an là khổ.
Chuyện cũng chẳng có gì nếu như chị gái của anh hiếm muộn, lấy chồng 5 năm nay nhưng mãi chưa sinh được con. Mẹ anh mong ngóng cháu mãi không thấy, đâm ra sốt ruột. Chỉ sợ cảnh nhà neo người, lại giống như chị của anh nên cô có vẻ hóng cháu lắm. Yêu nhau 3 năm, nói là chưa có gì thì không phải, nhưng bọn em đều có biện pháp tránh thai an toàn. Em vừa ra trường chưa có việc làm, lại còn muốn học lên, giờ mà dính là phải cưới, em không thích. Nhưng anh thì khác, nhiều lần anh nói vừa thật vừa đùa rằng:
– Mẹ anh bảo có thai là cưới, giờ mình tính sao em?
Mẹ bảo có thai là cưới, giờ mình tính sao em
Em và anh yêu nhau đến nay đã được 3 năm, em vừa ra trường còn anh thì đã đi làm và có công việc khá ổn định. (Ảnh minh họa)
Ban đầu em cứ nghĩ anh đùa, cười cười cho qua chuyện thế thôi. Nhưng lâu dần, em biết là anh đã có suy nghĩ đó và điều ấy không còn là bông đùa nữa. Em cảm thấy hoang mang thật sự, nhiều lần anh muốn gần gũi, nghĩ đến chuyện có thể dính bầu, em tìm cách thoái lui. Tính anh nói là làm, em còn lạ gì nữa, chưa kể chuyện này còn được mẹ anh ngầm đồng ý. Một lần, thấy thái độ dạo này của em khác lạ, anh mới bực mình lên bảo:
– Em trốn tránh anh phải không? Anh có làm gì đâu mà em tránh anh, em nói anh nghe coi!
Em không biết trả lời anh thế nào, nghĩ trốn tránh anh mãi cũng không ổn, em mới bảo:
– Anh đừng có lúc nào cũng bảo có thai là cưới được không? Em không thích như vậy đâu!
Mẹ bảo có thai là cưới, giờ mình tính sao em
Anh đừng có lúc nào cũng bảo có thai là cưới được không? Em không thích như vậy đâu! (Ảnh minh họa)
Anh bỗng nhìn em với ánh mắt xa lạ lắm, anh buồn thiu, anh bảo:
– Em không tin anh à? Sao lại không muốn có con với anh? Có thai thì anh cưới, anh chịu trách nhiệm, em lo cái gì?
Em bật khóc thút thít đáp lại:
– Em chưa xin được việc, làm sao mà có con bây giờ được. Có con là phải cưới, em còn muốn học lên cao, bố mẹ em chắc chắn không đồng ý đâu, anh bỏ ý định ấy đi, em dỗi đấy!
Anh đáp:
– Chưa có việc thì sao, anh nuôi được! Muốn học thì lấy nhau về rồi đi học, có gì đâu mà em phải đặt nặng. Mẹ anh hối cháu lắm rồi, lần nào về cũng hỏi, anh bảo em rồi, em không hiểu ư?
Trời ạ, anh người yêu của em sao có thể nghĩ mọi chuyện nó đơn gian như thế được. Em thấy khó xử quá, biết nói như thế nào để anh ấy nghe em đây. Bây giờ em biết giải quyết chuyện này như thế nào? Mẹ em mà biết ý định của mẹ anh ấy và anh ấy như thế, chắc mẹ bắt em bỏ anh luôn mất.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Chết đứng khi nhìn thấy cảnh chồng cài khuy áo ngực cho cô đồng nghiệp

Chị mở tung cửa phòng nhà vệ sinh. Trước mắt chị, anh đang lúi húi cài lại khuy áo ngực cho cô đồng nghiệp, chị đứng như trời trồng chân không nhúc nhích nổi. Theo bao phu nu
Chị và anh lấy nhau đã 5 năm. Dù cũng có lúc cãi lộn như bao cặp vợ chồng khác nhưng họ vẫn chung sống cùng dưới mái nhà, có nghĩa là vẫn còn nhẫn nhịn nhau được. Nhưng cũng đã có lúc chị muốn buông xuôi tất cả vì anh là người đàn ông không hoàn toàn có trách nhiệm với gia đình.
Chị không dám khẳng định là anh vô trách nhiệm vì anh chỉ có trách nhiệm với mỗi con anh, nghĩa là hàng tháng anh đưa toàn bộ lương của mình cho chị, đấy là khoản đóng góp anh nuôi con. Còn lại mọi việc trong nhà một tay chị lo tất. Chị ốm anh cũng chỉ hỏi qua quýt lấy lệ chứ chưa khi nào anh mua thuốc hay bón cho chị thìa cháo. Chị thắc mắc anh bảo:
Chết đứng khi nhìn thấy cảnh chồng cài khuy áo ngực cho cô đồng nghiệp
Chị ốm anh cũng chỉ hỏi qua quýt lấy lệ chứ chưa khi nào anh mua thuốc hay bón cho chị thìa cháo. (Ảnh minh họa)
– Lương anh đưa đủ, tối ngủ ở nhà em còn muốn gì nữa đây?
– Nhưng anh cũng phải biết quan tâm tới em và con chút chứ. Em là vợ anh, em vui hay buồn, ốm hay khỏe anh cũng chẳng hay.
– Tính anh thế rồi. Anh không biết quan tâm, biết lãng mạn như người ta đâu. Lúc yêu nhau anh chả nói rõ với em rồi đó sao. Giờ lại trách anh.
Lúc này thì chị mới nhớ và đã nhận ra sự dại dột của mình. Ngày yêu anh, chẳng bao giờ chị nhận được hoa, được quà trong những ngày lễ Tết, chị đã từng tủi thân, từng trách anh lắm. Vậy mà khi anh đến nói vài câu xin lỗi là chị lại cho qua mọi chuyện. Chẳng hiểu sao chị say anh đến thế. Lúc cưới nhau chị đã nghĩ mình sẽ thay đổi được anh, vậy nhưng chị đã lầm.
Chị cũng chẳng muốn gia đình tan vỡ vì con chị sẽ khổ. Vậy là chị tiếp tục chung sống với anh và chị cũng đã nghĩ có lẽ sẽ sống với người chồng khô khan này cả đời nếu như không có ngày hôm đó.
Hôm ấy là sinh nhật con gái chị tròn 4 tuổi. Chị đã hẹn anh là cả hai cùng đi đặt mua bánh sinh nhật cho con. Hết giờ làm chị đến đứng đợi ở cổng công ty chồng khá lâu mà vẫn không thấy anh ra. Gọi điện thì không liên lạc được. Sốt ruột chị xin bảo vệ vào công ty tìm anh.
Vì đã từng đến công ty chồng vài lần nên chị khá dễ dàng tìm được phòng anh làm việc. Đi từ xa thấy phòng chồng vẫn sáng điện chị đã nghĩ chắc chồng bận việc nên chưa về được, có lẽ điện thoại anh hết pin. Chị vội vàng đi tới vì muốn giục anh về nhanh không thì muộn mất. Thế nhưng lúc đi ngang qua phòng vệ sinh nữ ở hành lang công ty chồng chị thấy có tiếng người nói chuyện phát ra từ đó. Điều lạ là lại có giọng đàn ông, chị tò mò dừng lại ngay gần cửa.
Khi giọng người con trai cất lên một lần nữa chị đã sững sờ không tin ở tai mình:
– Có lẽ anh phải về thôi. Tối nay sinh nhật con gái anh, vợ anh hẹn đi mua bánh sinh nhật cho con, khéo cô ấy đang đợi rồi.
– Gớm, anh có trách nhiệm với gia đình quá đấy. Em không cho anh về đấy, làm gì được em nào.
– Thôi tha cho anh, mai anh bù.
– Lần này em tha, vậy cài áo lại cho em đi.
Chết đứng khi nhìn thấy cảnh chồng cài khuy áo ngực cho cô đồng nghiệp
Lần này em tha, vậy cài áo lại cho em đi. (Ảnh minh họa)
Đến nước này thì chị không thể đứng vững thêm được nữa. Chị mở tung cửa phòng nhà vệ sinh. Trước mắt chị, anh đang lúi húi cài khuy áo ngực cho cô đồng nghiệp, chị đứng như trời trồng chân không nhúc nhích nổi.
– Em… Em làm gì ở đây vậy?
– Anh là đồ đốn mạt. Tôi thật không ngờ anh lại khốn nạn như thế này.
Chị ôm mặt khóc và vụt chạy ra ngoài, nén nỗi đau chị một mình đi mua bánh sinh nhật cho con. Chị không muốn làm con mất vui vì hôm qua con bé đã mời rất nhiều bạn bè hàng xóm ở trung cư sang sinh nhật nó. Chị vẫn chụp ảnh cùng anh và con có điều chị phải cố gắng lắm mới cười gượng gạo được.
Cả buổi tối hôm ấy anh không dám nhìn mặt chị. Anh hối hận, anh muốn chị tha thứ. Sinh nhật con xong, thấy con bé vui vẻ chị lại càng thương con. Con bé muốn bóc quà mừng ngay nhưng chị dỗ dàng con để đến tối hôm sau và cho con đi ngủ, sợ mai mệt con bé không đến trường được.
Thấy con đã ngủ anh mới dám nhỏ nhẹ:
– Anh xin lỗi, hãy tha lỗi cho anh. Đó là lần duy nhất anh với cô ấy…
– Anh đừng có lừa tôi thêm nữa. Tôi cố gắng sống với anh đến hôm nay là quá đủ rồi. Anh xem lại mình đi, từ ngày lấy tôi anh ngoài việc lương đưa đủ anh còn làm được cái gì hơn thế nữa. Anh định khoán trắng tất cả cho tôi sao, tôi là vợ hay là ô sin cho anh. Anh bảo tối ngủ ở nhà nhưng ban ngày anh hú hí ở cơ quan đó thôi. Vậy nên chuyện lương đưa đủ tôi cũng chả tin đâu.
– Không anh thề, em đừng có nói vậy, oan cho anh.
– Tôi không tận mắt nhìn thấy thì chắc tôi vẫn tin tưởng anh lắm, nhưng mà giờ thì không rồi. Hôm nay vì con nên tôi mới chịu để hai người yên thân lúc đó đấy, không thì cô ta không dễ dàng ra khỏi đó như vậy đâu. Còn anh, hết tình hết nghĩa rồi, cố gắng làm gì cho mệt. Tối nay tôi sẽ viết đơn, anh ký hay không cũng chẳng quan trọng, con bé sẽ về ngoại với tôi. Tôi tin mẹ con tôi vẫn sống tốt và hạnh phúc khi không có anh.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Vượt rào với tình cũ trong ngày lên xe hoa

Tôi ‘vượt rào’ với tình cũ trong ngày em lên xe hoa. Khi nghe tin tình cũ có thai, tôi băn khoăn không biết đây có phải là con của mình không? Theo bao phu nu
Trước khi đến với người yêu hiện tại, tôi đã có một chuyện tình với cô bạn học cùng đại học. Nhưng tình cảm của chúng tôi không bền lâu khi em thì muốn ra nước ngoài du học còn tôi thì không chịu được cảnh yêu xa. Vì vậy, tôi nén nước mắt để chia tay người con gái đó dù trong lòng vẫn còn yêu em rất nhiều.
nguoi yeu cu
Tôi đã từng yêu một người con gái khi còn học đại học 
Thời gian trôi, tôi đã dần vượt qua được nỗi đau ấy. Tôi gặp và yêu Nhàn, một cô gái hiền lành, dịu dàng. Nhàn khác tình cũ của tôi rất nhiều, nhất là ở tính cách an phận, không quá nhiều tham vọng. Tình yêu của chúng tôi rất giản dị và bình yên. Tôi đưa Nhàn về ra mắt bố mẹ, 2 người đều rất ưng và đã ấn định ngày cưới.
Thế rồi tình cũ của tôi bất ngờ trở về. Thời khắc gặp người con gái mình đã từng yêu rất nhiều, trái tim tôi như hẫng đi một nhịp. Tôi biết mình đang yêu Nhàn nhưng không hiểu vì sao khi gặp lại tình cũ và nhìn vào đôi mắt cô ấy, tôi vẫn thấy trái tim mình xao xuyến. Chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ về thời gian không ở bên nhau. Em mừng cho tôi vì tìm được người con gái khác để yêu thương. Em cũng khấp khởi khoe với tôi thực ra về nước để làm đám cưới với người chồng ngoại quốc em gặp ở trời Tây.
Ngày tình cũ lên xe hoa tôi đã đến từ rất sớm. Bởi tôi muốn để chúc phúc cho em thôi chứ không muốn gặp gỡ ai cả do trước đó yêu nhau bạn bè chung của 2 đứa cũng rất nhiều. Khi tôi lên phòng thì em chưa thay váy cưới, mới chỉ làm tóc, trang điểm và đang nhắn tin với ai đó trên điện thoại. Thấy tôi đến, em quay qua cười rạng rỡ. Nụ cười hạnh phúc và vẻ đẹp của em khiến tôi như chết lặng. Em bảo mọi người ra khỏi phòng để có thể nói chuyện với tôi.
Rồi bỗng dưng em bật khóc nức nở làm tôi bối rối. Qua làn nước mắt, em kể cho tôi nghe, rằng em không hề muốn cuộc hôn nhân này, đây là sai lầm của em, giờ không biết phải làm gì nữa. Tôi trấn an em, nói rằng mọi chuyện đều ổn cả. Tôi nhẹ nhàng ôm lấy em và vỗ về.
Tình cũ đi lấy chồng
Tôi cảm thấy day dứt khi “vượt rào” với tình cũ trong ngày em lên xe hoa
Thế rồi không hiểu vì sao, môi tôi tìm đến môi em. Chúng tôi ngả người xuống giường, quyến luyến trong từng nụ hôn, từng hơi thở, từng cái động chạm. Tôi nhẹ nhàng cởi nút áo của em và kéo chiếc váy của em xuống. Không còn gì có thể ngăn cản chúng tôi. Trong thời gian yêu nhau trước đây, tôi và em chưa từng một lần vượt quá giới hạn. Vậy mà bây giờ, sau ngần ấy năm không gặp, ngay trong ngày em lên xe hoa, tôi lại “vượt rào” với tình cũcủa mình.
Trở về nhà, tôi không sao hoàn hồn lại được. Tôi biết mình phạm sai lầm quá lớn. Tôi thậm chí còn không giải thích được vì sao mình lại làm vậy. Tôi tắt máy vì sợ Nhàn sẽ nhắn tin hỏi han chuyện tôi đi ăn cưới tình cũ. Nhàn biết và không hề ngăn cản, cuối cùng tôi lại làm chuyện có lỗi với em.
Sau đám cưới của tình cũ, tôi phải sống trong nỗi dằn vặt. Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại có thể hành động thiếu suy nghĩ như vậy. Nhiều lúc tôi muốn xóa đi tất cả những ký ức về ngày hôm đó nhưng không thể làm được. Rồi mấy tháng sau, tôi nghe những người bạn cũ của mình nói em đã mang bầu. Tin này khiến tôi lo lắng vì không biết đứa con đó là của tôi hay của người chồng mới cưới của em? Không biết tôi sẽ phải sống trong cảm giác tội lỗi này đến bao giờ nữa.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Vết cắn lạ trên vai của chồng

Thoạt nhìn vết cắn đó tôi đã thấy rất sửng sốt bởi nó đã sưng tấy lên, ai nhìn vào cũng có thể đoán được người cắn ắt hẳn phải có nỗi căm thù và oán hận như thế nào mới có thể cắn chảy máu như vậy được. Theo bao phu nu
Lấy chồng đến nay đã 8 năm, chưa bao giờ tôi suy sụp vì chồng như bây giờ. Chồng tôi là chuyên viên của một công ty tài chính. Thu nhập của anh khá cao, nhưng người lại rất giản dị. Vì thế chồng tôi vẫn đi chiếc xe mà bố mẹ mua cho từ khi còn là sinh viên. Tôi là kế toán của một công ty sản xuất hàng tiêu dùng. Hàng ngày tôi đi làm giờ hành chính, còn chồng thì có hôm làm thêm tới 9 giờ tối. Nhưng lần nào anh cũng gọi điện báo trước cho tôi biết để mẹ con tôi không phải chờ cơm (Chúng tôi có một cậu con trai lên 5).
Tình yêu của hai vợ chồng rất tốt, hầu như chưa từng to tiếng với nhau. Nhưng tuần trước, tôi phát hiện ra một chuyện khủng khiếp khiến tôi mất ăn mất ngủ.
Hôm đó, chồng tôi vẫn ở lại làm thêm giờ tới 9 giờ thì về. Lúc anh về, con trai đã ngủ, tôi đi nấu lại đồ ăn cho anh, nhưng anh bảo đã ăn tạm ở công ty rồi nên không muốn ăn nữa. Chẳng nghi ngờ gì, tôi giục anh đi tắm rồi đi ngủ.
Buổi tối hôm đó, sau 3 lần tôi gợi ý, anh mới miễn cưỡng làm chuyện ấy. Nhưng anh luôn né tránh, và cố cho xong. Thực ra, đây là việc định kỳ của vợ chồng tôi. Mỗi khi chồng tăng ca, tôi đều ép anh phải quan hệ để chứng minh rằng, anh ở lại làm việc chứ không phải đi cặp kè gì. Dù tôi không nói ra, nhưng anh cũng ngầm hiểu và từ đó, giữa chúng tôi tồn tại quy luật này. Lần này biểu hiện của anh không có gì bất bình thường, nhưng việc anh né tránh không cho tôi đụng vào người làm tôi sinh nghi. Lúc đó tôi chỉ nghĩ anh bị bệnh gì muốn giấu tôi, chứ không hề nghi anh ngoại tìnhvet-can-tren-vai-chong-1
Để có vết thương như thế, chắc chắn 2 người phải đứng rất gần nhau
Sáng hôm sau, khi giặt quần áo của anh, tôi vô tình phát hiện ra vết máu đã khô trên vai áo anh. Máu rất ít, chỉ loáng thoáng đỏ, nếu là người bình thường chắc hẳn không để ý. Nhưng chồng tôi lại là người cực kỳ sạch sẽ, anh luôn mặc áo sơ mi trắng tinh, thắt cà vạt màu xanh khi đi làm. Vì thế mà tôi cũng luyện thành thói quen kiểm tra quần áo của anh cẩn thận trước khi giặt.
Vết bầm mờ hình vòng cung, vị trí ở vai áo. Có cố tưởng tượng tôi cũng không nghĩ ra anh bị làm sao, vì thế mà cả ngày hôm đó tôi thấp thỏm mong chờ hết giờ về nhà để kiểm tra anh. Buổi chiều, anh vừa về, tôi đã săm soi anh một cách kín đáo. Chiếu theo vết máu thì anh bị thương ở vai trái, vì thế khi anh ngồi nghỉ ở ghế sô pha, tôi đi từ phía sau đến tì tay lên vai trái anh. Tôi thấy anh kêu “ái”, khi tôi hỏi làm sao, anh bảo đột nhiên chân bị chuột rút.
Tôi bảo anh đi thay quần áo rồi tắm rửa chuẩn bị ăn cơm. Anh đi vào phòng, đóng cửa lại. Tôi chờ 1 phút rồi mở cửa đi vào. Tôi thấy anh vội vã mặc áo phông ở nhà vào người. Tôi giả vờ hỏi anh: “Anh làm gì mà như có tật giật mình vậy? Có cái gì giấu em à?”. Chồng tôi bảo: “Đột nhiên em đi vào như thế thì anh giật mình, chứ có cái gì đâu”.
Cả buổi tối, ruột gan tôi nóng bừng vì không hiểu anh có chuyện gì giấu tôi. Đến khi đi ngủ, tôi quyết định ngả bài. Tôi bảo anh tôi nhìn thấy máu trên tay anh, anh bị thương ở đâu sao giấu tôi? Có phải anh ngã xe hay va quệt thế nào? Chồng tôi nói không có gì, nhưng tôi đòi kiểm tra bằng được để yên tâm.
Sau màn giằng co, tôi cũng kéo được cổ áo anh ra và nhìn thấy ngay trên vai trái của chồng là vết cắn rất sâu của một hàm răng đều tăm tắp. Vết cắn đó tôi đã thấy rất sửng sốt bởi nó đã sưng tấy lên, ai nhìn vào cũng có thể đoán được người cắn ắt hẳn phải có nỗi căm thù và oán hận như thế nào mới có thể cắn chảy máu như vậy được.
Và để cắn được trọn vẹn như vậy, thì hai người chắc chắn phải ngồi hoặc đứng rất rất gần, hoặc đang ôm nhau rất chặt và vai anh thì để trần.
Nhìn thấy vết cắn đó, lòng tôi cũng quắt lại biết rằng chồng mình đã ngoại tình. Tôi chết lặng đi nhưng vẫn nói hờ hững: “Sao anh không bôi thuốc đi, để nhiễm trùng thì nguy”. Sau đó tôi nằm quay lưng về phía anh và im lặng khóc. Chồng tôi cuống lên, anh nói tôi đừng suy nghĩ lung tung. Anh bị con của đồng nghiệp cắn khi đang ôm nó. Bực bội quá, tôi hét lên vào mặt anh rằng, tôi có phải trẻ con đâu mà anh lừa tôi như vậy. Vết răng người lớn và trẻ con như thế nào chẳng lẽ tôi không phân biệt được. Huống chi trẻ con sao có thể để lại vết cắn mạnh được đến như vậy? Khi anh ôm trẻ con, anh không mặc áo sao?
Như người chìm trong cơn ghen điên cuồng, tôi khóc to và ra sức đánh đấm anh. Chồng tôi xin tôi mấy phút, anh sẽ nói hết sự thật cho tôi nghe.
vet-can-tren-vai-chong-2
   Tôi biết cô người yêu cũ đó đang tuyên chiến với tôi.
Chồng tôi kể, chiều hôm qua, tan giờ anh vào chơi tennis trên sân thượng công ty, lúc chơi xong đi xuống thì anh gặp lại cô bạn gái cũ hồi đại học. Cô ấy giờ đã lấy chồng nhưng không hạnh phúc. Ngày trước, khi anh đi du học, chính cô gái đó đã chia tay anh vì cảm thấy không thể chờ được. Anh cũng không níu kéo, thậm chí còn ngầm giới thiệu một cậu bạn học cùng cho cô ấy. Chẳng ngờ cậu bạn đó về sau lại đổ đốn, vũ phu.
Sau khi kết hôn, cô ấy bị cậu ta đánh đập khổ sở, giờ đang sống không khác gì địa ngục. Cô ấy hỏi anh có còn tình cảm gì với cô ấy không? Nếu có thì hai người có thể tiếp tục mối quan hệ trong âm thầm, giấu tất cả mọi người không? Vì cô ấy cần một người để nương dựa tinh thần mỗi khi buồn vì chồng. Cô ấy hứa sẽ không đòi hỏi gì ở chồng tôi, chỉ cần anh thỉnh thoảng quan tâm hỏi thăm là được.
Nghe đến đây, cơn điên của tôi vừa lắng xuống lại chực nổi lên. Tôi gặng hỏi chồng là anh trả lời sao? Chồng tôi bảo dĩ nhiên là từ chối, nên cô ấy xin một cái ôm an ủi. Mềm lòng, lại cảm thấy mình có lỗi trong chuyện này nên chồng tôi đã đồng ý. Nào ngờ, cô gái đó đã cắn chồng tôi rất mạnh để trả thù. Lúc đó vì vừa chơi thể thao xong nên anh chỉ mặc áo 3 lỗ, vì vậy mà vết cắn mới sâu như vậy. Sau đó, sợ tôi nghĩ ngợi nhiều nên anh lại trở về công ty làm thêm tới 9 giờ mới về nhà.
Từ hôm đó, vợ chồng tôi hầu như không nói gì với nhau. Cô ấy đã thành công trong việc trả thù anh, vì tôi đã buộc anh ngủ riêng cho tới bao giờ vết cắn lành lại. Nhưng vết sẹo đó thì chắc chắn vẫn còn mãi. Nó không khác gì một dấu vết xấu xí khắc vào cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tôi biết cô người yêu cũ đó đang tuyên chiến với tôi, nếu tôi không cẩn thận, chồng tôi có thể sẽ mềm lòng và ngã vào tay cô ta. Dù đã bắt chồng cắt đứt hoàn toàn với cô gái đó, chồng tôi cũng thề không qua lại, có gặp cũng sẽ tránh, nhưng tôi làm sao theo dõi anh suốt ngày được. Tôi phải làm gì để đối phó lại với cô ta đây?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Anh đột ngột thông báo hủy hôn trong ngày cưới

Trong ngày cưới, anh vạch mặt tôi trước bao nhiêu người, nói tôi đã gài bẫy để ép cưới. Theo bao phu nu
Tôi 25 tuổi, là con gái trong một gia đình cơ bản, gia giáo, gặp anh khi còn học đại học và yêu anh từ lâu nhưng anh không yêu tôi mà lại yêu một cô gái khác. Tôi không muốn mất anh nên đã nghĩ cách giành lại. Tôi học cách các cô gái dùng con để ép cưới, gài bẫy anh, bỏ thuốc vào cà phê cho anh uống, sau đó chúng tôi đã nảy sinh quan hệ. Khi tỉnh lại anh trách tôi, luôn dằn vặt bản thân vì đã phản bội bạn gái. Tôi có thai sau đó, giục bố mẹ sang nhà anh bắt cưới, đem cả ảnh tới. Bố mẹ anh sợ điều tiếng nên cũng nhận lời, anh không đồng ý nhưng bố mẹ hai bên vẫn sắp xếp mọi việc.
Anh luôn bảo không muốn cưới tôi, dù có cưới về cũng sẽ hành hạ lẫn nhau đến phát điên. Anh khuyên tôi hủy hôn, còn đứa bé sẽ cố gắng chu cấp đầy đủ. Tôi không đồng ý, cứ nghĩ mình chỉ cần cưới về thì sẽ có cách chinh phục anh. Tôi biết dưới áp lực của hai bên gia đình anh không thể hủy hôn, cũng canh không cho anh chạy trốn. Tôi hạnh phúc trong sự chúc mừng của mọi người, nghĩ mình sắp hoàn thành ước nguyện.
Nào ngờ ngay trong đám cưới, anh giành micro và tuyên bố hôn lễ hủy bỏ. Anh vạch mặt tôi trước bao nhiêu người, nói tôi đã gài bẫy để ép cưới. Anh tuyên bố với mọi người thà mang tiếng xấu chứ không thể sống cả đời với một kẻ mưu mô, không có lòng tự trọng như tôi. Nói xong anh ném vào mặt tôi một tờ chi phiếu với số tiền khá lớn, anh nói mấy ngày qua cố gắng gom hết tài sản rồi vay mượn để có số tiền lớn này cho tôi. Nếu tôi phá thai thì coi như đền bù thiệt hại, nếu tôi sinh đứa bé cũng đủ để nuôi tới lớn.
bi nguoi yeu bo trong ngay dinh honSau tất cả, anh xin lỗi bố mẹ hai bên, xin lỗi mọi người rồi tuyên bố sẽ cùng người yêu đi nơi khác sinh sống và lập nghiệp. Anh cùng cô ấy dắt tay nhau chạy trong sự ngỡ ngàng của mọi người, bỏ lại gia đình tôi xấu hổ ê chề. Từ một cô gái được mọi người quý mến, tôi biến thành kẻ bị khinh bỉ, bố mẹ cũng không dám gặp ai. Anh và người yêu cũng dọn đi ngay hôm ấy, chúng tôi không còn liên lạc.
Tôi rất hối hận về những gì đã làm, đang phân vân không biết có nên sinh con hay không? Bố mẹ cũng khuyên tôi bỏ đi rồi sau này tìm người khác, tôi lại thấy như vậy là tội ác nhưng vẫn chưa chuẩn bị kỹ để làm mẹ đơn thân. Mọi chuyện có lẽ sẽ vất vả hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi. Bây giờ tôi không biết phải làm gì, cái thai được gần hai tháng rồi, không còn nhiều thời gian, mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Làm một “thằng đàn bà” mới là niềm hạnh phúc thật sự

Có người từng nói, phụ nữ sinh ra là để được yêu thương. Anh luôn tin vào điều đó, bằng cách này hay cách khác, họ không chỉ cần anh gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông mà anh còn phải làm tốt vai trò của một người bạn đời. Theo bao phu nu
Anh lật từng trang sách học nấu ăn, cẩn thận xem từng con chữ, hết nâng lên mớ rau, miếng thịt lại đặt xuống con cá, con tôm. Hình ảnh một người đàn ông đeo tạp dề loay hoay trong bếp để nấu cho vợ những món ăn thật ngon khi cô ấy đi làm về muộn chắc sẽ làm cô ấy cảm động lắm. Và anh sẽ rất vui khi được yêu thương, quan tâm cô từ những việc nhỏ nhặt nhất dù cho công việc ở công ty đang xếp đống chờ anh. Anh vừa say sưa nấu ăn vừa nghêu ngao hát đi hát lại một bài hát mặc giọng anh dở tệ.
dan-ba-blogtamsuvn
Thỉnh thoảng, anh có thú vui là lướt qua mấy trang web của phụ nữ, tìm hiểu các công thức nấu nướng, các cách chăm sóc sắc đẹp, các mẹo vặt trong gia đình để chia sẻ với vợ. Với đàn ông, việc tạo dựng một sự nghiệp vững chắc để vợ con dựa vào là một chuyện nhưng những cử chỉ quan tâm vợ từ những điều bình thường, gần gũi trong cuộc sống hằng ngày cũng là một cách để họ nắm giữ được trái tim của người phụ nữ và tự sưởi ấm gia đình nhỏ của mình. Có người từng nói, phụ nữ sinh ra là để được yêu thương. Anh luôn tin vào điều đó, bằng cách này hay cách khác, họ không chỉ cần anh gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông mà anh còn phải làm tốt vai trò của một người bạn đời. Anh sẽ là một sự chọn lựa đầy hãnh diện cho vợ anh. Ít ra, anh luôn hi vọng như vậy.
Vợ sinh, anh xin nghỉ phép để tiện chăm sóc. Mặc dù bà ngoại, bà nội luôn ở trong bệnh viện với hai mẹ con nhưng niềm vui được làm bố khiến anh chỉ muốn ở cạnh đứa con gái bé bỏng của mình. Cứ sáng ra, anh đi chợ, tay xách nách mang một mớ đồ ăn tươi ngon về nấu. Đôi lúc đi qua một cửa hàng bán quần áo cho trẻ con, thấy chiếc đầm hay đôi giày xinh xắn, anh phải ghé vào mua cho bằng được mặc dù những thứ đó hai ba năm sau cô công chúa nhỏ của anh mới mặc vừa. Lúc con ngủ, anh nhẹ nhàng gấp lại đống quần áo, tã lót rồi thỉnh thoảng nhìn trộm con và tủm tỉm cười.
Cuộc sống của anh cứ êm đềm trôi qua trong niềm hạnh phúc của một người đàn ông biết san sẻ công việc gia đình như thế cho đến một ngày anh vô tình nghe một đồng nghiệp mỉa mai rằng anh là một “thằng đàn bà”. Một “thằng đàn bà” quanh quẩn với chuyện bếp núc, giặt giũ và… cho con bú. Ban đầu anh cũng thấy bình thường nhưng cứ mỗi khi cả phòng có tiệc tùng, họ lại lờ anh đi, bảo anh còn vợ trẻ con thơ đang đợi ở nhà, anh nên về nhà nấu cơm cho vợ thì hơn. Những lúc như thế, tự ái đàn ông nổi lên, anh lại tìm đến bia rượu. Chẳng lẽ, một kẻ như anh lại bị đám nhân viên coi thường? Anh là một thằng đàn bà ư? Một thằng bám váy vợ, núp bếp ư? Không, anh là một thằng đàn ông, một thằng đàn ông đúng nghĩa.
dan ong nau an
Đã hai tháng nay, anh ít ăn cơm nhà, ít nựng con và ít gặp vợ. Sau giờ làm, anh thường tranh thủ tụ tập bạn bè, vui chơi, nhậu nhẹt, tự do như hồi còn trai trẻ. Để rồi sáng hôm sau thức dậy, con đã ngủ yên sau một đêm quấy khóc khi mà cha nó đang ngáy o o vì say xỉn; vợ đã tranh thủ tạt qua chợ mua chút đồ ăn để kịp về đi làm; đồ ăn sáng đã được chuẩn bị sẵn trên bàn; áo sơ mi và cà vạt được ủi phẳng phiu. Anh vừa rửa mặt, vừa nhủ thầm: “Té ra, không có anh, việc nhà vẫn ổn, việc của vợ cứ để cô ấy lo”. Và anh yên chí rằng mình vẫn là một thằng đàn ông đúng nghĩa.
Sáng mai anh phải có mặt ở Nha Trang để tham gia một buổi tập huấn của công ty nên chiều nay anh đành lỡ hẹn đi bar với mấy anh bạn. Gần đến cổng, anh đã nghe tiếng khóc oe oe của con gái. Trong bếp, vợ anh một tay bế con, tay kia đang đảo đảo nồi cháo dinh dưỡng trên bếp, miệng thì không ngừng dỗ dành con, chiếc tạp dề cột vội chưa kịp thắt nút đang rủ xuống ngang ngực.
Trên bàn ăn, một bó rau mới nhặt được vài cọng đang nằm chỏng chơ, mấy con cá rô đang nhảy cà tưng trong cái chậu, quần áo của con vương vãi, cái nằm trên móc, cái nằm trên sàn. Anh đứng lặng nhìn con khóc, nhìn vợ cuống quýt với nồi cháo. Vậy ra, sau những thứ bình yên anh thấy mỗi buổi sáng thức dậy là đôi vai gầy, đôi mắt càng ngày càng thâm quầng của vợ vì thức đêm chăm con và chăm người xỉn, là những giấc ngủ lả đi vì mệt của con,… nhưng anh chẳng thấy vợ ca thán một lời. Mà anh có thời gian gặp vợ đâu mà nghe cô ca thán. Thế mà anh cứ ngỡ anh là một thằng đàn ông cơ đấy.
Vừa xuống sân bay, anh vội vàng bắt taxi qua chợ, chọn một con gà thật béo, lựa một bó rau thật tươi, yên chí với đống quà cho vợ con trên tay rồi nhanh chóng về nhà. Chiều nay, công chúa của anh sẽ mặc một bộ váy mới và nằm gọn trong vòng tay mẹ nó để cùng mẹ xem bố nó nấu ăn giỏi tới cỡ nào.
Dù thế nào thì với anh, làm một “thằng đàn bà” mới là niềm hạnh phúc thật sự .
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Đau khổ vì yêu người có vợ

Anh đã có vợ và hai đứa con rất đáng yêu, lúc biết điều đó tôi như rơi từ thiên đường xuống địa ngục. Theo bao phu nu
Bài viết này không phải để kể lể hay oán trách nhưng tôi muốn nói với mọi người là trên đời này vẫn còn tình yêu, với lại không phải ai ở dưới quê lên thành phố quen một người lớn tuổi hay có vợ rồi đều là vì tiền. Sự việc đó xảy ra trước đây ba năm khi tôi chỉ là cô sinh viên tỉnh lẻ mới lên thành phố phồn hoa này. Tôi gặp anh trong một chuyến đi từ thiện về miền Trung lũ lụt. Anh chẳng có gì đặc biệt để tôi phải chú ý, không đẹp trai, không hấp dẫn, nói chuyện không ngọt ngào, không có body chuẩn như tôi mơ về một anh chàng bụng sáu múi và hấp dẫn như sao. Anh ngược lại hoàn toàn, hơn tôi 10 tuổi, làm văn phòng nên có vẻ già cộng thêm mập vô cùng. Ba năm trước anh 86 kg, một người tôi không bao giờ dám nghĩ đến.
Vô tình anh đã add Facebook tôi và tôi chấp nhận, anh xin gia nhập nhóm tôi vì quá nhiều bạn trẻ vô tư, nhiệt huyết với công việc từ thiện. Rồi chúng tôi yêu nhau lúc nào không biết, tôi được anh tỏ tình ở nơi cao nhất của Sài Gòn, với một cô gái nhà quê như tôi thì quả là ngợp thở. Tôi không biết anh làm giám đốc của một công ty, nghĩ anh làm nhân viên văn phòng có tháng lương chắc hơn 10 triệu gì đó. Tám tháng quen nhau chưa một lần giận dỗi vì chúng tôi hợp nhau đến hoàn hảo.
Rồi một ngày sự thật cũng phơi bày, anh đã có vợ và hai đứa con rất đáng yêu, lúc đó tôi như bị rơi từ trên thiên đường xuống địa ngục, xin nghỉ học về quê trong lặng lẽ, cúp điện thoại một tuần. Sau khi suy nghĩ thông suốt tôi lên Sài Gòn tiếp tục học và hẹn gặp anh, thì ra anh đã không hạnh phúc với vợ từ khi mới cưới về, nghe anh kể mà tôi cứ nghĩ là tiểu thuyết. Tôi chuyển trọ khoảng ba ngày thì vợ anh nhắn tin nói đã biết anh yêu tôi vì từ lúc đó anh thay đổi, vui vẻ hơn, không cãi nhau với chị nữa, anh để tùy chị muốn làm gì thì làm. Đêm nằm ngủ với chị có lúc anh mơ cười ra tiếng hoặc gọi tên tôi hoặc có lúc mơ gì mà chảy cả nước mắt, đến cái hình nền laptop hay điện thoại đều thay hình ảnh của tôi.

Tôi lặng lẽ ra đi trong ba năm nay không một tin nhắn để lại sau lần nói chuyện đầy nước mắt đó. Tôi rơi vào trầm cảm khoảng một năm rồi dần hồi phục, lấy lại niềm vui và làm từ thiện. Vô tình một lần tôi nghe nói vợ anh ly hôn nhưng anh không chịu nên chị đã làm đơn ly thân và sau hai năm đã ly hôn, giờ anh chỉ lao vào kiếm tiền. Số điện thoại ngày trước chúng tôi mua một cặp ấy chẳng bao giờ tôi quên, quyết định sẽ hẹn anh ra nói chuyện như hai người bạn vì dù sao cũng ba năm rồi.
Chúng tôi lại gặp nhau trong một quán cà phê mang phong cách nhạc nhẹ, anh và tôi không nói gì, chỉ cầm chặt tay nhau và khóc. Chúng tôi khóc để vơi đi nỗi nhớ ba năm qua, vơi đi nỗi đau mất mát và mệt mỏi mà cả hai đều gây cho nhau. Sau đợt đó tôi tiếp tục mất tích, đến hôm nay đọc được hàng ngàn tin nhắn trong Facebook chúng tôi lập riêng cho nhau mà tôi đã cố quên đi ba năm nay, ngày nào anh cũng vào đó tự nhắn tin, tự trả lời, tự vui rồi tự buồn, anh đóng cả vai tôi và vai của anh. Lúc hờn giận lúc nhõng nhẽo, lúc khóc, lúc đau đến tột đỉnh, cảm nhận được nỗi đau của anh mà tim tôi quặn thắt lại.
Giờ tôi không biết phải làm như thế nào, nên dừng lại hay đi tiếp, tình yêu này liệu có đúng hay không? Tôi làm vậy ba năm nay có đúng không? Đọc những bài viết trên mục tâm sự chủ yếu là mấy em tỉnh lên bị dụ, bị người già có vợ đưa vào tròng, hay là nuôi lớn rồi ăn thịt, hoặc là mấy anh giàu có sở thích săn sinh viên tỉnh lẻ, lúc đầu tôi cũng hoang mang nhưng cho tới giờ mới thấy không phải người đàn ông nào cũng giống nhau. Anh rất tử tế, tôi biết anh chỉ cần người vợ đơn giản làm cho anh cười mỗi ngày thì dù bên ngoài có nhiều rau xanh anh vẫn ở nhà với người anh yêu.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Giả điên để thoát khỏi gã chồng tệ bạc

Giả điên quá lâu, chính tôi cũng không biết mình điên thật hay đang giả điên nữa. Vài tháng sau, tôi giả như bệnh tình càng ngày càng nặng. Có đêm, tôi bấm bụng tè bậy ra giường khiến chồng tôi gào ầm lên. Theo bao phu nu
Lấy chồng năm 25 tuổi, tôi nào ngờ cuộc hôn nhân của mình chỉ ngắn ngủi trong 3 năm. Mà trong 3 năm đó, tôi đã trải qua một cuộc sống khủng hoảng về cả tinh thần và thể xác đến mức hàng đêm tôi vẫn gặp ác mộng.
Khi tôi 24 tuổi, có một người đàn ông hơn tôi 9 tuổi, theo đuổi tán tỉnh tôi. Anh là con nhà khá giả, có công việc đàng hoàng, ăn mặc lúc nào cũng bảnh bao, nói chuyện đầy chữ nghĩa nên bố mẹ tôi đều ưng. Dưới sự thúc giục của hai bên gia đình, chúng tôi kết hôn khi tìm hiểu và yêu nhau được một năm.
Thế nhưng, lấy nhau về tôi mới biết bản chất thực sự của chồng. Ở bên ngoài anh đạo mạo bao nhiêu thì về nhà anh tệ bạc bấy nhiên. Anh thích đi nhậu với một đám bạn xăm mình, ăn mặc hầm hố. Mỗi lần đi nhậu là một lần anh say. Say về, anh sẽ hạch họe đủ thứ, chê tôi chậm chạp, bảo tôi không biết chăm sóc đàn ông say rượu, và sẵn sàng cho tôi bạt tai đau điếng. Những khi đó, tôi vừa khóc, vừa dọn dẹp những gì anh bày ra. Có lần anh nôn hết xuống chăn chiếu, khi tôi đang lúi húi dọn dẹp chưa xong, anh tức giận đạp tôi ngã chúi mặt vào đống bừa bãi đó. Tôi khóc, anh sẽ chửi bới, cấm tôi được khóc.
Những hôm anh đi uống rượu về mà không có tôi ở nhà, anh sẽ đập vỡ tất cả những gì anh nhìn thấy trong nhà. Có lần anh ném chiếc ghế làm ti vi vỡ tan tành. Để đến khi tôi trở về thì vừa dọn dẹp, vừa nghe tiếng chửi bới mắng mỏ của chồng.
Khi không say, anh rất sĩ diện. Bạn bè có gì là anh cũng phải có. Vì thế mà bao lần tôi phải muối mặt đến gặp mẹ chồng để xin tiền cho anh mua này mua nọ. Mỗi lần như vậy, mẹ chồng sẽ mắng tôi, có lần thì bà cho, có lần bà không cho. Lần nào mang tiền về thì tôi không bị anh hành hạ, còn nếu mẹ chồng không cho thì anh bắt tôi nhịn cơm hôm đó…
Tôi đã phải giả điên 8 tháng để thoát khỏi người chồng tệ bạc
Ở với anh được 2 năm, sức chịu đựng của tôi đã đi quá giới hạn. (Ảnh minh họa)
Ở với anh được 2 năm, sức chịu đựng của tôi đã đi quá giới hạn. Vì thế, tôi đưa đơn ly hôn. Không ngờ chồng tôi xé ngay lá đơn và ném vào mặt tôi. Anh nói anh không ly hôn, ly hôn làm tổn hại tới danh tiếng của anh. Giờ anh đang thành đạt, bao nhiêu người ngưỡng mộ, anh sẽ không để tôi làm hỏng phần tốt đẹp anh đang xây dựng.
Chính vì thế, có lần nghĩ quẩn, tôi đã gọi điện chào tạm biệt mẹ và định tìm đến cái chết cho giải thoát. Nhưng giọng mẹ tôi rất ân cần hỏi han khiến tôi không nỡ làm mẹ thêm buồn. Thế rồi có một lần tình cờ tôi nghe được chuyện có người hóa điên vì chồng ngoại tình. Thế nên tôi nảy ra cách khiến anh chán ghét tôi, buộc phải bỏ tôi. Từ đó, tôi quyết định giả điên.
Mới đầu, tôi giả vờ lảm nhảm suốt ngày, không đi làm, nấu ăn thì cho thật mặn để trừng phạt chồng. Khi bị chồng đánh, tôi cứ cười khanh khách mà không ôm mặt khóc như trước. Mới đầu, chồng tôi giật mình sợ hãi. Sau đó một tuần, anh bắt đầu lo lắng. Anh không đánh đập chửi mắng tôi nữa, thay vào đó anh chăm sóc tôi bằng cách trở về nấu cơm, giặt quần áo, không cho tôi đụng vào cái gì nữa.
Tôi thấy anh có vẻ cũng quan tâm tới tôi hơn, bằng chứng là trong nhà, những vật sắc nhọn như dao, kéo… được anh cất kỹ trên cao. Ổ điện đều dán băng dính. Lò vi sóng, bàn là và các dụng cụ điện khác đều cất vào phòng chứa đồ rồi khóa kỹ cửa. Bếp gas cũng được anh vặn chặt khiến tôi muốn nấu ăn cũng không mở được. Tôi hiểu anh có lẽ sợ tôi gây ra thương tích cho mình hoặc vô ý làm cháy nhà.
Tôi vẫn giả điên mọi lúc mọi nơi dù khi anh đã đi làm, vì tôi sợ anh đặt camera hoặc về nhà đột xuất. Tôi không tắm rửa và không dùng thìa đũa ăn cơm như mọi khi mà dùng tay bốc. Anh nói gì thì giả vờ nói lảm nhảm lại, thỉnh thoảng thì hát vớ vẩn hoặc đi lại nhảy nhót trong nhà. Thậm chí vì để anh tin, tôi còn lục lọi lấy mấy cây son môi vẽ khắp nơi, chỗ nào cũng là cái môi đỏ chót để giễu cợt anh.
Vài tháng sau, tôi giả như bệnh tình càng ngày càng nặng. Có đêm, tôi bấm bụng tè bậy ra giường khiến chồng tôi gào lên. Anh chuyển tôi sang phòng khác ngủ. Được gần một tháng thì anh nói với mẹ chồng, bà lập tức tới xem. Vừa nhìn thấy bà, tôi đã lao đến lục túi áo và hét lên: “Mẹ không cho tiền là anh ấy đánh con, mẹ mau lấy tiền ra, mau lên mau lên…”. Mẹ chồng tôi hoảng sợ, bà chạy vội ra xa, để anh giữ chặt tay tôi. Rồi bố chồng tôi cũng biết chuyện. Ông chỉ mặt chồng tôi mắng anh: “Mày gây họa rồi con ơi, ăn ở thất đức quá con ơi…”. Rồi ông bảo anh đưa tôi tới bệnh viện điều trị.
Chồng tôi vì sĩ diện, anh không muốn đưa tôi đi viện sợ bị người khác biết. Anh nói sẽ điều trị cho tôi tại nhà. Anh bắt đầu dành nhiều thời gian cho tôi hơn, thậm chí tắm rửa cho tôi. Mỗi lần tắm, tôi sẽ bôi đầy bọt xà phòng lên người, lên mặt, vào miệng anh. Mấy lần đầu anh còn nhẫn nhịn, có lần bực quá, anh phát đét vào lưng tôi khiến tôi bỏng rát. Tôi khóc toáng lên, vừa khóc vừa chửi anh. Từ lúc xác định giả điên, tôi đã không còn sợ anh đánh tôi nữa. Sau lần đó, anh không đánh tôi nữa, nhưng cũng mặc kệ không tắm cho tôi nữa mà chỉ đẩy tôi vào nhà tắm, bảo tôi tắm. Những lúc đó, tôi chỉ vệ sinh qua loa rồi đập cửa la hét đòi ra ngoài.
giả điên vì người chồng tệ bạc
Giả điên quá lâu, chính tôi cũng không biết mình điên thật hay đang giả điên nữa. (Ảnh minh họa)
Giả điên quá lâu, chính tôi cũng không biết mình điên thật hay đang giả điên nữa. Tôi thích gì làm nấy, mặc kệ ánh mắt anh. Có hôm đang ăn cơm, tôi hất tung cả bát canh trên bàn vào người anh. Anh đánh tôi, tôi đánh lại. Từ đó, anh chỉ cho tôi một bát cơm và bắt tôi ngồi xa anh để ăn. Ăn không đủ no thì tôi lục tủ lạnh, có cái gì ăn được, tôi ăn hết. Ăn xong, tôi vứt lung tung cho anh dọn.
Được 7 tháng, tôi thấy anh bắt đầu uể oải. Trông anh già hẳn đi. Có lần anh ôm tôi và khóc. Tôi biết có lẽ anh đã hối hận, nhưng tôi vẫn quyết tâm thoát khỏi anh. Đến tháng thứ 8, anh gọi điện cho mẹ đẻ tôi và kể hết mọi chuyện. (Vì quê tôi xa nên bình thường tôi cũng ít khi về quê).
Mẹ tôi vội vã đến, vừa nhìn thấy bà, tôi đã lao đến ôm chầm và khóc lóc: “Mẹ ơi, con đau đầu, đau mặt, mẹ cho con về với…”. Mẹ tôi cũng ôm tôi và khóc, rồi bà mắng anh là đồ vũ phu, tàn nhẫn, tồi tệ. Mẹ tôi trách anh vô tình, vô trách nhiệm, để tôi bệnh nặng mà không đưa đi viện… Sau đó, bà đòi nằng nặc đưa tôi về quê.
Chồng tôi cũng đồng ý, anh đưa mẹ tôi 50 triệu tiền viện phí cho tôi. Anh nói anh sẽ về thăm tôi khi sắp xếp được công việc, nhờ mẹ tôi chăm sóc tôi dùm anh. Lúc này thái độ của chồng tôi hoàn toàn khác so với khi anh vung tay đánh tôi. Và điều đó khiến tôi có phần chùn lòng.
Tôi đã ra khỏi căn nhà đó với tấm thân sụt 6kg vì không ăn uống đầy đủ, cùng với vài bộ quần áo cũ kỹ, mấy món của hồi môn và 50 triệu tiền viện phí chồng cho. Ngoài ra, chẳng còn gì khác. Tôi nghĩ mình đã được giải thoát khỏi cuộc sống đó. Có lẽ đơn ly hôn rồi sớm muộn cũng sẽ được chuyển đến nhà tôi nhưng lúc này sao bỗng dưng tôi thấy mình tàn nhẫn? Tôi có nên thẳng thắn nói chuyện với chồng 1 lần và đơn phương đưa đơn ra tòa với lý do vợ chồng không hòa hợp. Nếu anh không đồng ý, tôi có thể dùng bằng chứng bạo hành tôi để lấy làm lý do kiên quyết?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…